Chủ Nhật, 17 tháng 6, 2012

Vỡ chứng khoán, đại gia 'gõ cửa' trại tâm thần


 Thời buổi kinh tế thị trường, con người ta lao vào vòng xoáy bạc tiền. Khi ma lực của đồng tiền cuốn hút, ngày đêm họ chỉ nghĩ cách làm sao để “tiền đẻ ra tiền”. Và hậu quả của những ước mong làm giàu là nhiều đại gia phải nhập viện tâm thần vì lúc nào cũng thấy... “đói” tiền.
Điên vì mở mắt... mất trăm tỷ!

Cuối tuần qua, chúng tôi trở lại viện Sức khỏe Tâm thần quốc gia (Bệnh viện Bạch Mai) để tìm hiểu về đề tài những đại gia nhập viện vì tầm thần. Khi tiếp xúc trực tiếp với các đại gia và nghe các bác sĩ, người nhà bệnh nhân kể về những hoàn cảnh, lý do mà họ phải nhập viện điều trị, chúng tôi cũng cảm thấy não nề thay. Vì cuộc sống, vì giấc mộng làm giàu, nhiều người đã đầu tư hết gia sản vào chứng khoán, địa ốc, cho vay nặng lãi… Nhưng chưa kịp nhìn thấy tiền đầu tư nảy nở thì các đại gia đã “ngã ngựa”…

Theo lời kể của các bác sĩ, thời điểm mà các đại gia phải vào viện điều trị nhiều nhất chính là thời điểm thị trường chứng khoán rơi xuống đáy (đầu năm 2011). Chứng khoán liên tiếp mất điểm, nhiều người thua lỗ đi vay nặng lãi để gỡ gạc tiền vốn đã đầu tư. Kết cục, càng gỡ càng thua đau. Phá sản, nhiều đại gia đã trắng tay trong chớp mắt và họ phải “gõ cửa” bệnh viện tâm thần vì rơi vào trạng thái mất kiểm soát bản thân.

Bác sĩ chuyên khoa 2 Nguyễn Văn Dũng, trưởng phòng T4, viện Sức khỏe Tâm thần cho hay, nhiều đại gia phải vào bệnh viện tâm thần do khủng khoảng tâm lý, chủ yếu là do kinh doanh thua lỗ, vay nợ chồng chất.

Trước đó, trong một lần ghé vào Bệnh viện Tâm thần quốc gia tìm hiểu đề tài về những người điên, tôi đã được nghe các bác sĩ kể về trường hợp Nguyễn Văn Lanh, 35 tuổi (nhà ở Hoàng Mai, Hà Nội) mới nhập viện vì thua lỗ chứng khoán. Khi ấy, tôi đã biết tiếng Lanh là một đại gia trẻ, kiếm tiền từ chứng khoán dễ như trở bàn tay. Vận đỏ, năm 2010, Lanh kiếm tiền từ chứng khoán “vào như nước”. Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày ngang. Lần này quay trở lại bệnh viện, tôi lại gặp Lanh sau đợt điều trị cuối cùng kết thúc chuỗi ngày bị khủng hoảng tâm lý vì “đốt” hết gia sản vào chứng khoán.

Được biết, vì cú sốc thua lỗ chứng khoán, Lanh đã hai lần phải nhập viện điều trị, mỗi đợt 4 tháng ròng. Đợt đầu tiên Lanh nhập viện là tháng 6/2011 và đợt 2 là từ tháng 2/2012.

Lanh là con trai út của một gia đình có tiềm lực kinh tế. Bố mẹ Lanh kinh doanh chuỗi khách sạn ở Hà Nội. Hai chị gái của Lanh đều là doanh nhân đang làm việc tại Nga. Hàng năm, hai chị gái đều gửi tiền về cho Lanh lấy vốn làm ăn. Tốt nghiệp ĐH Kinh tế Quốc dân, vốn có máu đại gia - tiền tiêu không phải nghĩ, vốn làm ăn của Lanh đều do mẹ và các chị gái “tiền hô, hậu ủng”. Là con trai duy nhất trong nhà nên Lanh được mọi người tạo mọi điều kiện có thể để làm ăn, kinh doanh. Chỉ cần Lanh nói cần tiền làm ăn là trong nháy mắt Lanh đã được mẹ đưa cho cả chục tỷ.

Năm 2007, Lanh mạnh dạn đầu tư vào thị trường chứng khoán và thu lời lớn. Thấy vậy, các chị ở bên Nga liên tiếp gửi tiền về hùn vốn. Họ hàng cũng cầm cố nhà để nhờ Lanh biến hóa “tiền đẻ ra tiền”. Năm 2008, Lanh lời ra hơn 20 tỉ đồng. Năm tiếp theo, số tiền Lanh kiếm được từ chứng khoán tăng theo cấp số nhân. Điền sản mà anh ta mua từ tiền lãi chứng khoán vô số. Lanh thay ô tô như thay áo. Khi ma lực đồng tiền làm mờ mắt, Lanh dồn hết vốn liếng vào chứng khoán mong đánh “mẻ cá lớn”. Nhưng khi giá cổ phiếu đồng loạt sụt giảm, Lanh đã không kịp bán hết, tiền cứ thế bay hơi từng ngày.

Đầu năm 2011, thị trường chứng khoán rơi xuống đáy, Lanh đã mất trắng hơn 120 tỷ đồng. 3 mảnh đất mà mẹ Lanh tích cóp mua được cũng phải bán đi để Lanh hoàn tiền lại cho những người tin cậy đã hùn vốn.

Trước áp lực nợ nần chồng chất, Lanh luôn sống trong trạng thái hoảng loạn cao độ và gia đình phải đưa anh Lanh vào điều trị tại Viện Sức khỏe tâm thần Quốc gia (Bệnh viện Bạch Mai). Sau 2 đợt điều trị tích cực, Lanh đã trở lại trạng thái cân bằng tâm lý.

Theo bác sĩ Dũng, không ít đại gia phải nhập viện vì chứng khoán. Họ đã sử dụng toàn bộ tiền mặt, giấy tờ, sổ đỏ đang sở hữu để đánh cược vào chứng khoán. Khi thị trường vỡ, họ mất ít nhất vài chục tỷ đồng và đẩy gia đình vào cảnh thê thảm. Điều đáng nói, có nhiều trường hợp vì chạy theo chứng khoán mang cầm cố hết tài sản để lấy tiền cho vay nặng lãi. Khi chứng khoán xanh đèn, họ tăng lãi theo ngày, nhưng lúc chứng khoán tụt dốc, tiền lãi cũng hụt hơi theo phút, giây. Thế mới có chuyện, nhiều đại gia phải trả lãi hàng tỷ đồng mỗi ngày và từ từ “chết”.

Cả vợ lẫn chồng đều tâm thần

Theo lời kể của BS. Dũng, không chỉ trường hợp của Lanh phải nhập viện tâm thần. Nhiều người vì “đốt” tiền vào chứng khoán, nợ nần chồng chất, không lối thoát đã tìm đến cái chết để “trốn thoát”. Khi tự tử bất thành, họ rơi vào trạng thái mất kiểm soát tâm lý, luôn sống với nỗi sợ hãi mang tên phá sản, nợ nần và phải nhập viện điều trị.

Cũng theo bác sĩ Dũng, trong quá trình điều trị cho các đại gia, đáng tiếc nhất là một cặp vợ chồng thành đạt ở Hà Nội cũng vì chứng khoán mà cả hai đều phát bệnh tâm thần. Hai vợ chồng kinh doanh địa ốc cả hai có trong tay khá nhiều đất đai. Thời điểm thị trường chứng khoán liên tiếp ăn điểm, cặp vợ chồng này bàn nhau bán đất, vay thêm tiền để buôn cổ phiếu. Lãi đâu chưa thấy, chứng khoán tụt dốc, cặp vợ chồng trẻ nợ ngân hàng gần 200 tỷ đồng, chưa kể tiền nợ họ hàng. Gia sản mà họ có cũng chỉ đủ trả 1/3 số nợ. Quá áp lực, đầu lúc nào cũng quay cuồng lo tiền. Kết cục người vợ phải nhập viện Sức khoẻ Tâm thân quốc gia điều trị. Người chồng cũng phải điều trị ở một bệnh viện tâm thần khác ở Thường Tín.

Bác sĩ Dũng, cho biết: “Sau hàng loạt những vụ vỡ nợ chứng khoán, có không ít người bị rối loạn tâm thần. Tuy vậy, chỉ khi bị quá nặng gia đình mới nghĩ đến việc đưa họ vào viện, như thế là quá muộn để chữa trị”.

Theo nhận định của các bác sĩ chuyên khoa thần kinh, sang chấn tâm thần có thể xảy ra khi bị mất tiền của đột ngột, căng thẳng trước mùa thi, lạm dụng thuốc, mất việc. Cuộc sống căng thẳng cũng là nguyên nhân dẫn tới rối loạn tâm lí. Việc phát hiện sớm sẽ giúp bệnh nhân có cơ hội quay trở lại cuộc sống bình thường dễ dàng hơn cũng như người nhà có cách để chăm sóc. BS. Dũng cho biết: “Các dấu hiệu ban đầu của bệnh tâm thần: Rối loạn giấc ngủ, đau tức ngực, khó thở, đau mỏi người. Trong trường hợp này, bệnh nhân thường đi khám nhiều nơi mà không xác định được nguyên nhân. Nếu thấy người thân có những biểu hiện rối loạn hành vi, tác phong và xúc cảm, thay đổi khác lạ trong cách ăn nói, rối loạn giấc ngủ, người nhà nên đưa người thân đến các cơ sở khám chữa bệnh tâm thần để được điều trị bằng nhiều phương pháp như dùng thuốc, tâm lý và vật lý trị liệu, phục hồi chức năng, thể dục thể thao, vui chơi giải trí...”.

BS. Dũng khuyến cáo, với người càng trẻ thì bệnh càng có nguy cơ nặng hơn vì họ chưa có kinh nghiệm sống, chưa đáp ứng với thời cuộc, dễ tổn thương thần kinh dẫn tới mất ngủ, tâm thần. Họ bị rối loạn tâm thần cấp - sang chấn tâm lý cấp diễn ra trong khoảng thời gian từ 24h đến 72h với những triệu chứng kéo dài trong 2 tuần.

Tự tử để... trốn nợ


Theo bác sĩ Dũng cho biết, đã có một phụ nữ tự tử vì chứng khoán. Trước đó, chị này đã được gia đình đưa đến viện để xin tư vấn và điều trị. Quá trình điều trị tại viện, các bác sĩ đã kiểm soát được tình trạng bệnh, nhưng sau khi bệnh nhân về nhà, nhiều người đến đòi nợ, chị này lại tái phát bệnh. Người phụ nữ này chuyên buôn bán bất động sản, có rất nhiều nhà đất, chung cư, quán café. Chị “nhảy” vào chứng khoán khoảng 3 năm. Sau khi phá sản, chị luôn sống trong sự hoảng loạn. Để trốn chạy thực tế, chị lao xuống sông Đuống tự vẫn. Khi kiểm tra vật dụng, người ta thấy trong cốp xe của chị vẫn còn 90 triệu đồng tiền mặt và một lá thư tuyệt mệnh.

(Theo Nguoiduatin)

Thứ Tư, 13 tháng 6, 2012

PHỐ CỔ HÀ NỘI: Liệu đáng giá 1.5 tỷ đồng/ m2


Hà Nội "nhắm” khu đất rộng 30ha để giãn dân phố cổ
Nguồn tin: TTVN | 13/06/2012 2:11:29 CH
UBND quận Hoàn Kiếm vừa trình TP Hà Nội đề xuất sử dụng khu đất rộng 30ha tại phường Thượng Thanh, quận Long Biên để thực hiện giai đoạn 2 đề án giãn dân phố cổ.

Theo Chủ tịch UBND quận Hoàn Kiếm Vũ Văn Viện, khu đất nói trên tương đối gần với phố cổ và khu vực giãn dân giai đoạn 1 (khu đô thị Việt Hưng) nên đáp ứng được yêu cầu giãn dân giai đoạn 2.

Trước đó, Chủ tịch UBND quận Hoàn Kiếm đã gửi UBND TP kế hoạch di dời thêm 5.020 hộ dân sống ở phố cổ sang quận Long Biên trong giai đoạn II từ năm 2013 - 2020. Đối tượng giãn dân gồm các hộ dân có nhà xuống cấp, đông hộ, đông dân. Mục đích của kế hoạch này nhằm đảm bảo mật độ dân số trong khu vực phố cổ đến năm 2020 khoảng 25m2/người.
 
L.Nhi

FACEBOOK: Why was stock price down? Because noone don't know Facebook and it's entroponeur


Trong nền kinh tế thị trường, mọi chuyện đều có thể xảy ra. Nếu Facebook có thể đạt thị giá 100 tỷ đô la trong 8 năm (từ 1 ngàn đô la khởi nghiệp) thì Facebook cũng có thể mất 32 tỷ đô la về thị giá chỉ trong 20 ngày. Các tay chơi tự do kiện nhau về mất mát, nhưng không ai chạy đến chính phủ xin cứu trợ.
Cả tháng nay, thế giới tài chính bàn tán không ngớt về IPO của Facebook với một định giá kỷ lục là 100 tỷ đô la (tương đương GDP của Việt Nam và lớn hơn GDP của 124 quốc gia khác) cho một công ty thành lập trong một căn phòng nội trú 8 năm về trước với 1 ngàn đô la giữa 2 sinh viên. Công ty Facebook sẽ thu về 16 tỷ đô la tiền mặt từ IPO; có doanh thu 6.3 tỷ đô và lợi nhuận trước thuế khoảng 2.2 tỷ đô;  nhưng tài sản lớn nhất là 900 triệu thành viên trên khắp thế giới.
Bỏ qua những lời ngợi khen hay chê bai, thán phục hay dửng dưng về sự trổi dậy của một đế chế IT mới, tôi tìm ra vài điều thú vị từ hiện tượng Facebook này, nhất là khi nhìn từ một xã hội gần như tương phản.
1. Mô hình kinh doanh khác biệt
Khác với các công ty IT khác như Google phải thu nhặt dữ liệu qua trăm ngàn máy chủ, hay Microsoft phải trang bị Windows và các phần mềm lên các máy tính, các thành viên của Facebook đã tự nguyện cho lên trang mạng xã hội này các thông tin dữ liệu cá nhân của mình để Facebook hưởng lợi bằng cách khai thác thương mại quảng cáo với những doanh nghiệp khách hàng. Có thể nói Facebook chỉ là một trang mạng, không hơn không kém, và dịch vụ duy nhất là để bạn bè gia đình kết nối và chia sẻ. Một ý tưởng trị giá 100 tỷ đô la? Và một mô hình kinh doanh hoàn toàn do khách hàng chủ động, họ tiếp thị và bán cho nhau dịch vụ kết nối này mà Facebook không phải trả đồng nào.
2. Facebook chỉ có thể xảy ra ở Mỹ
Dưới chế độ tư bản ích kỷ, mọi người tự do theo đuổi lợi nhuận và ý thích của mình, không cần ai cho phép. Nếu bạn ngu xuẩn và mất tiền của bạn hay của khách hàng ký gửi, thì đó là một lựa chọn dựa trên căn bản tự nguyện. Thêm vào đó, văn hóa của nền kinh tế Mỹ coi chuyện thất bại là một sự kiện bình thường, không gì để bài bác.
Nếu Zuckerberg, hay Larry Page hay Steve Jobs trước đây, sống ở một xã hội như Trung Quốc thì thế giới chắc chắn không có Facebook hay Google hay Apple. Các sinh viên trẻ này không phải là các hoàng tử đỏ hay có đủ quan hệ chánh trị để sáng tạo một công ty với mô hình kinh doanh chưa hề hiện diện. Các hoàng tử công chúa thực thì bận rộn khoe các "đồ chơi" thể hiện đẳng cấp. Các đầu óc quan chức thì chắc chắn không thể hiểu nổi một quan niệm sống và chia sẻ quá tự do và cách mạng kiểu này của thế hệ mới. Và chắc chắn, sáng tạo không thể thực hiện bằng nghị quyết hay khẩu hiệu.
3. Sự khép kín của các tỷ phú Facebook
Sau IPO, phần lớn các nhân viên trẻ vây quanh Zuckerberg đã trở thành triệu phú đô nhiều lần, kể cả anh bạn thiết kế logo cho Facebook. Các phóng viên truyền thông đã để ý đến cuộc sống khép kín bình dị của những nhà triệu phú mới này. Sheryl Sandberg, COO, xây căn nhà nằm dưới đất trong một khu rừng để tránh những tương phản khá lớn với môi trường. Zuckerberg mua một biệt thự 6 triệu đô, sau khi thị trường định giá tài sản cá nhân anh là 32 tỷ đô. (Một đại gia cỡ nhỏ Việt Nam vừa mời tôi ăn tân gia ở khu Thảo Điền và khoe là đã chi 5 triệu đô cho căn biệt thự ở đây). Zuckerberg cũng vừa tổ chức đám cưới với cô bạn gái bác sĩ, mời 100 khách, chi ra khoảng 27 ngàn đô. (Chỉ bằng một phần hai mươi tiền của đại gia Hà Tĩnh chi ra cho đám cưới con trai, mà Zuck lại quên mời Mr. Đàm và Quang Lê).
4. Sáng tạo cần hủy diệt để tiến bộ
Kiếm tiền theo định chế thị trường vô cùng vất vả. Vừa mới đăng quang xong, Facebook đã phải đối diện với bao cạnh tranh, cũng như các lời tiên đoán về số tuổi của mình. Đe dọa lớn không chỉ là nhà khổng lồ Google +, mà là cả ngàn công ty đang nằm trong các phòng nội trú hay các nhà để xe khắp thế giới. Nhược điểm của Facebook về ứng dụng cho các điện thoại thông minh đã khiến một nhà phân tích IT cho là Facebook sẽ biến mất sau 10 năm. Các nhà giao dịch chứng khoán thích so sánh Facebook với Yahoo. Họ cho rằng Yahoo sau khi ra đời khoảng 7 năm cũng đạt thị giá hơn 100 tỷ đô và chỉ 6 năm sau, còn 30 tỷ đô.
5. Luôn luôn có tay đua nhanh hơn
Thực ra, mạng xã hội đầu tiên là MySpace, đã chào đời vào 2003, 2 năm trước Facebook. Nhưng MySpace vướng hai vấn đề. Một là ban quản trị chậm chạp hình thức kiểu quan lại vì nằm dưới quỹ đạo của News Corp (thích kiểm duyệt nội dung và ngăn cấm các đề tài gây khó chịu cho các chính phủ thân hữu như Trung Quốc) và hai là đội ngũ IT đã không cải tiến sản phẩm thường trực, gây vướng mắc kỹ thuật liên tục cho khách hàng. Khi gặp đối thủ nhanh hơn, sáng tạo hơn, nhỏ hơn...MySpace đã không cạnh tranh hữu hiệu và trở thành một viên gạch lót đường cho Facebook và các mạng xã hội khác như YouTube.
6. Càng lên cao càng té nặng
Các ngân hàng đầu tư như Morgan Stanley hay Goldman Sachs thường kiếm tiền vô khối cho mình và khách hàng thân thiết của mình trong dịch vụ IPO. Đây là một hình thức ban phát ân huệ của các ngân hàng vì giá IPO thường được hạ thấp để sau khi IPO, giá cổ phiếu sẽ tăng vọt tạo ấn tượng cho công ty và thị trường.
Tuy nhiên, IPO của Facebook lại gặp nhiều vấn đề ngoài dự đoán. Vì lòng tham, Morgan Stanley đã ra giá cao lợi dụng thời điểm tốt của thị trường và những chiêu PR quá tốt cho Facebook khắp thế giới. Được rao truyền là sắp vượt mặt các đàn anh như Google, Apple..., giá Facebook tại IPO ngày 18 tháng 5 là $ 38 USD. Chỉ sau 20 ngày, hôm nay (7/6/2012), Facebook chỉ còn thị giá $ 26. Các nhà đầu tư lỗ 31%. Mỗi tuần, Morgan Stanley, Nasdaq, Facebook, Zuckerberg...và bất cứ ai liên quan đến vụ IPO của Facebook đều nhận hơn ngàn đơn kiện từ khắp nơi.
Từ góc nhìn của tôi, Facebook là một biểu hiện rất trung thực của nền kinh tế thị trường. Sự thành công của Facebook là một mô hình kinh doanh sáng tạo, nắm bắt nhu cầu thị trường nhanh chóng và luôn cải tiến để thỏa mãn khách hàng, xây dựng một thương hiệu đẳng cấp. Nhưng nền kinh tế thị trường cũng đẩy ra những cạnh tranh khốc liệt liên tục, từ các địch thủ cũ như Google + đến những doanh nhân mới chưa ai biết đến. Và trong nền kinh tế thị trường, mọi chuyện đều có thể xẩy ra. Nếu Facebook có thể đạt thị giá 100 tỷ đô la trong 8 năm (từ 1 ngàn đô la khởi nghiệp) thì Facebook cũng có thể mất 32 tỷ đô la về thị giá chỉ trong 20 ngày. Các tay chơi tự do kiện nhau về mất mát, nhưng không ai chạy đến chính phủ xin cứu trợ.
Một điều chắc chắn: sẽ còn nhiều hiện tượng Facebook trong tương lai ở những xã hội mở. Bài học Facebook có thễ dậy các nhà lãnh đạo kinh tế thế giới về một môi trường cần có để tạo dựng những công ty đột phá. Còn nếu cứ khư khư ôm giữ những định luật thời đồ đá, người dân của họ sẽ biến thành những con thạch sùng chỉ biết thở dài trong đêm tối.
T/S Alan Phan

Thứ Hai, 11 tháng 6, 2012

TRƯỜNG MẦM NON: Lại nghĩ về chuyện "cổng trường đổ", vì sao?


- Giáo dục phải là cho mọi người. Nhà trường "không nên có cổng" (nghĩa bóng). Cổng trường cần được "mở tung" cho tất cả những ai muốn học.
Không thể là... "một người ăn, chín người nhịn"
Sau "sự kiện" cổng trường Thực nghiệm trên đường Liễu Giai Hà Nội bị các bậc cha mẹ đạp đổ, để kiếm một lá đơn xin học cho con ở ngôi trường này, đã có nhiều bài viết, nhiều ý kiến trên các phương tiện thông tin đại chúng.
Cách đây ít ngày, VietNamNet lại tổ chức "Bàn tròn trực tuyến" về sự kiện này với sự có mặt của một số khách mời khá quen thuộc của công chúng, trong số đó có "cha đẻ" của Công nghệ Giáo dục- GS Hồ Ngọc Đại.
Viết thêm nữa, nói thêm nữa về "sự kiện" này, liệu có "góp phần" để vài cổng trường nữa sẽ... đổ khi mà mùa tuyển sinh đang khởi động? Chắc là không.
Chuyện các bậc cha mẹ xếp hàng cả đêm dưới trời mưa để dành một chỗ học cho con (cháu)  vào mẫu giáo, vào lớp 1 ở một số đô thị lớn tại Hà Nội đã trở thành "chuyện thường ngày ở huyện". Có gì mà phải rùm beng?
Cổng trường Thực nghiệm (chỉ còn cái tên) đổ, như nhận định của Phó GS Văn Như Cương, là do: Cách tổ chức bán "Đơn xin học" của quí trường (tuyển 200 học sinh, số đơn bán ra chỉ 400, và chỉ trong một buổi). Cách xếp hàng của các ông bố bà mẹ mà người ta thường nói "chưa có văn hóa xếp hàng", dẫn đến xô lấn "liều mình như chẳng có".
Cũng như Giao thông, Y tế... Chỉ một Bộ Giáo dục, một Bộ Giao thông, một Bộ Y tế dù có "Tư lệnh" giỏi đến đâu cũng không thể giải quyết những "vấn nạn" nếu không có sự phối kết hợp của toàn xã hội trong đó vai trò của Nhà nước,"nhạc trưởng" của một bản giao hưởng không mang tên... "Bỏ dở" (inachevée).
Và còn gì nữa? Trường Thực nghiệm là một địa chỉ hấp dẫn? Trường có đội ngũ thầy cô nổi tiếng? Trường có chương trình ưu việt...?
Một số vị cha mẹ tham gia làm đổ cổng trường đã trả lời phóng viên rằng chọn trường này cho con (cháu) vì trường có khuôn viên đẹp, có sân chơi rộng, trường nằm kề đường to, tiện giao thông...Thế thôi.
Còn GS Hồ Ngọc Đại, trích một câu nói của người Pháp: "Trong những cái tồi tệ hãy chọn cái ít tồn tệ hơn" để lí giải việc cha mẹ, ông bà các em bé chen lấn làm đổ cổng trường mà cách nay 30 năm ông đã sáng lập, mặc dù năm 2012 trường Thực nghiệm của ông, thực chất chỉ còn cái tên.
Trong "Bàn tròn trực tuyến" người ta có kể ra vài trường tiểu học ở Hà Nội từ nhiều năm nay thu hút rất đông học sinh, như Trường tiểu học Đoàn Thị Điểm, Trường tiểu học Nguyễn Siêu...thế mà cổng của những trường này chưa hề đổ (vì được xây bằng công nghệ Nhật Bản?).
Liệu có thể là ví dụ để các trường khác trên địa bàn Thủ đô tham khảo về cách tuyển sinh của họ?
Tuy vậy, nói gì thì nói, "sự kiện" cổng Trường Thực nghiệm đổ là rất đáng để cả xã hội quan tâm (đương nhiên không phải vì cái cổng trường), nhất là các vị lãnh đạo Thủ đô, lãnh đạo ngành giáo dục Hà Nội.
Trong khi nhiều khách sạn, văn phòng, cao ốc mọc như nấm trên những mảnh đất "vàng", trong khi nhiều khu đô thị mới xuất hiện, dân số tăng cơ học đến chóng mặt. Trong khi nhiều trăm héc ta đất dự án nằm đắp chiếu nhiều năm, thì trường học, phòng học các cấp thiếu nghiêm trọng. Ai cũng biết. Nhưng tình hình không được cải thiện bao nhiêu.
Trường, lớp, cơ sở vật chất, đội ngũ giáo viên luôn tương ứng với số lượng học sinh mỗi năm học thì sẽ không còn cảnh chen lấn. Tiếp đó hãy nói đến chương trình, sách giáo khoa. Rồi nữa, không còn trường chuyên, lớp chọn sẽ không còn hiện tượng chạy trường, chạy lớp. Giáo dục không thể chỉ vì một nhóm người, không thể "một người ăn, chín người nhịn".
Xô đổ cổng trường thực nghiệm để mua đơn xin học của phụ huynh. Ảnh: Nam Khánh/TTO
Nhà trường không nên... "có cổng"
Giáo dục phải là cho mọi người. Nhà trường "không nên có cổng" (nghĩa bóng). Cổng trường cần được "mở tung" cho tất cả những ai muốn học.
Điều này, chẳng có gì mới so với chính Việt Nam. Những năm kháng chiến chống Mỹ, gian khổ thiếu thốn nhiều thứ nhưng giáo dục lại không thiếu. Biết bao mái trường "nhà gianh, vách đất" đã đào tạo ra lớp lớp trí thức cho ngày hôm nay. Rất nhiều người nổi tiếng "đi ra" từ những ngôi trường này. Tại sao?
Lâu nay, chúng ta nói nhiều đến "cải cách giáo dục", đến "chương trình, giáo trình, sách giáo khoa"...Nhưng cái gốc của vấn đề là trường, lớp, đội ngũ giáo viên thì lại sao nhãng (?)
Giáo dục, cũng như nhiều lĩnh vực khác trên đất nước này đang nổi cộm nhiều vấn đề.
Cũng như Giao thông, Y tế... Chỉ một Bộ Giáo dục, một Bộ Giao thông, một Bộ Y tế dù có "Tư lệnh" giỏi đến đâu cũng không thể giải quyết những "vấn nạn" nếu không có sự phối kết hợp của toàn xã hội trong đó vai trò của Nhà nước,  "nhạc trưởng" của một bản giao hưởng không mang tên... "Bỏ dở" (inachevée).
Đinh Việt Bình

KHOAI LANG: Nông sản lại “ế” do Trung Quốc giảm mua


Dân Việt) - Ngày 11.6, phóng viên NTNN có cuộc khảo sát và ghi nhận tình hình tiêu thụ khoai lang tím ở tỉnh Vĩnh Long rất chậm.



Nhất là khoai lang tím Nhật xuất khẩu sang thị trường Trung Quốc rất khó khăn, mặc dù giá giảm xuống còn 170.000 – 220.000 đồng/tạ (1 tạ 60kg). Đây là mức rất thấp trong nhiều năm qua.
Ông Huỳnh Văn Quân – Phó Chủ nhiệm HTX Khoai lang Tân Thành (huyện Bình Tân, tỉnh Vĩnh Long) cho biết:
“Trước đây, mỗi ngày thương lái Trung Quốc thu mua tại Vĩnh Long khoảng 600 tấn khoai lang tím Nhật, thì nay số lượng tiêu thụ giảm khoảng 50%.  Hiện tại, diện tích khoai lang chưa thu hoạch chiếm rất lớn, đa phần là khoai đã quá lứa (từ 3 củ/kg trở lên) bị thương lái Trung Quốc chê lớn không mua nên tiêu thụ nội địa với giá chỉ từ 30.000- 50.000 đồng/tạ”.
Nhiều mặt hàng nông sản ở ĐBSCL phụ thuộc vào thương lái Trung Quốc (ảnh minh họa).
Nông dân trồng khoai lang xuất khẩu ở ĐBSCL đang lỗ nặng do thương lái Trung Quốc không còn thu mua ồ ạt với giá cao như mấy tháng trước. Nhiều nông dân đã bỏ khoai lang để trồng các loại cây màu khác như: Hành lá, bắp cải, đậu bắp, xà lách xoan…
Tình hình tiêu thụ dừa khô, khóm (dứa) tại các vùng nguyên liệu ở ĐBSCL cũng đang gặp nhiều khó khăn tương tự. Mấy ngày qua, giá dừa khô được thương lái thu mua tại vườn có giá từ 12.000 - 14.000 đồng/chục (1 chục 12 trái), đã tăng từ 2.000 - 3.000 đồng/chục so với tuần trước nhưng giá chỉ bằng 1/10 so với cùng kỳ năm rồi. Tình hình vẫn không được cải thiện, khi lượng dừa còn tồn rất lớn. Khi giá dừa xuống thấp, những tàu mua dừa khô của thương lái Trung Quốc đã gần như biến mất và chỉ thu mua nhỏ giọt.
Còn tại vùng nguyên liệu khóm ở Tiền Giang, Hậu Giang, Kiên Giang trong thời gian qua thương lái Trung Quốc đến đặt hàng mua khóm loại 1 (từ 1kg trở lên) với giá 4.000 đồng/kg. Nhiều thương lái đã thu gom khóm loại 1, thậm chí khóm còn xanh để cung cấp cho thương lái Trung Quốc với gia cao, kiếm lời. Tuy nhiên, thương lái Trung Quốc đột ngột biến mất khỏi vùng nguyên liệu làm cho việc tiêu thụ khóm gặp nhiều khó khăn.

KHOAI LANG: Thương lái Trung Quốc thu mua khoai lang tím, mừng hay lo?


KTNT - Thời điểm này, đến các vùng chuyên canh khoai lang tím ở Bình Tân (Vĩnh Long), Châu Thành (Đồng Tháp) có thể thấy sự vui mừng, phấn khởi của người nông dân vì có một vụ khoai thắng lợi, được thương nhân Trung Quốc thu mua ào ào. Trái ngược với cảnh đó, những người trồng khoai lang trắng sữa, khoai lang nghệ lại kém vui vì giá bán thấp, tiêu thụ chậm.
Từ đầu năm 2011 đến nay, giá khoai lang tím Nhật liên tục tăng cao, nhất là trong vụ đông xuân, thương lái đến tận ruộng mua với giá 700.000 - 800.000 đồng/tạ. Trong khi đó, các giống khoai được trồng nhiều nhất như khoai trắng sữa, giá chỉ đạt 80.000 - 100.000 đồng/tạ. Sự chênh lệch quá cao về giá cả giữa các loại khoai lang đang khiến nông dân băn khoăn không biết đâu mà lần.
Chị Trần Thị Út ở xã Tân Thành (Châu Thành - Đồng Tháp) có 7 công đất (1 công =1.000m2) đều trồng giống khoai lang sữa, năng suất đạt khá cao, khoảng 100 tạ/công, nhưng chị đang tiếc hùi hụi vì giống khoai lang này không thể xuất khẩu, giá thu mua chỉ đạt 80.000 đồng/tạ, trừ chi phí, lãi khoảng 20 triệu đồng.
Anh Nguyễn Tấn Cường cũng ở xã Tân Thành cho biết: "Tôi trồng 10 công khoai tím Nhật, hiện bán với giá 720.000 đồng/tạ. Tuy năng suất thấp hơn so với các giống khoai khác nhưng do giá cao nên tính ra hiệu quả kinh tế lớn hơn. Trung bình mỗi công tôi lãi hơn 10 triệu đồng".
Có một thực tế là chính sự thu mua ồ ạt của thương lái Trung Quốc khiến thị trường khoai lang "nóng" lên. Tại xã Thuận An (Bình Minh - Vĩnh Long) có tới 14 vựa khoai, mỗi ngày có hơn 500 tấn khoai lang tím Nhật được vận chuyển từ Bình Minh ra Lạng Sơn. Còn ở các xã Phú Long, Hòa Tân, An Khánh…, tàu thuyền đang chờ ăn hàng đậu tấp nập dọc bờ sông. Một số thương lái cho biết, khoai lang không phải là nông sản được thị trường trong nước ưa chuộng nên bà con thường mang sang các huyện giáp biên giới để bán. Riêng khoai lang tím Nhật thì năm nay Trung Quốc mới thu mua nên giá tăng mạnh và người dân cũng bắt đầu chuyển sang trồng nhiều loại khoai này.
Theo thống kê, diện tích trồng khoai lang ở các tỉnh vùng Đồng bằng sông Cửu Long tăng rất nhanh. Đơn cử như ở Vĩnh Long, trong năm qua, diện tích trồng khoai lang đã tăng lên 800ha, nâng tổng diện tích khoai toàn tỉnh lên 6.000ha. Ông Huỳnh Minh Phụng, Trưởng phòng Nông nghiệp và PTNT huyện Châu Thành (Đồng Tháp) cho biết: "Diện tích trồng khoai lang tăng nhưng đều nằm trong kế hoạch của huyện. Ngành Nông nghiệp đã tổ chức nhiều lớp hướng dẫn kỹ thuật trồng khoai lang cho nông dân, xây dựng mô hình 100ha khoai lang sản xuất theo quy trình GAP nhằm nâng cao chất lượng sản phẩm".
Tuy nhiên, hiện nay việc tiêu thụ khoai lang của nông dân chủ yếu phụ thuộc vào thương lái Trung Quốc mà không hề có sự ràng buộc nào giữa người sản xuất và nhà tiêu thụ, do đó tiềm ẩn nhiều rủi ro. Vấn đề đặt ra là nếu thương lái Trung Quốc không mua hàng nữa thì nông dân sẽ bán cho ai. Trao đổi với chúng tôi, ông Phụng nói: "Thực sự đây cũng là vấn đề mà các ngành chức năng đang quan tâm. Huyện đang cố gắng tạo điều kiện để doanh nghiệp với nông dân kết nối chặt chẽ với nhau trong sản xuất và tiêu thụ".
Làm thế nào để đảm bảo cho việc tiêu thụ nông sản của nông dân được bền vững vẫn đang là câu hỏi lớn. Hy vọng, các ngành chức năng sớm có giải pháp nhằm giúp bà con yên tâm sản xuất, cải thiện đời sống...
Nguyệt Ánh

DỪA BẾN TRE: Nông dân Bến Tre ồ ạt chặt dừa


Ngày 7/6, giá dừa chỉ còn 800 đồng/trái. Với giá này nông dân bán một chục dừa 12 trái cũng chưa mua được 1kg gạo, nhiều nông dân ở xứ dừa Bến Tre đã bắt đầu đốn bỏ cây dừa trồng cây khác.
Trong khi hàng trăm ngàn hộ trồng dừa ở Bến Tre, Vĩnh Long, Trà Vinh, Tiền Giang rơi vào cảnh túng quẫn thì các cơ quan chức năng cũng bế tắc trong việc tìm giải pháp cứu cây dừa và người trồng dừa.

Chặt dừa không xuể

Ngày 7/6, khi chúng tôi đến xã Nhơn Thạnh, TP Bến Tre (Bến Tre) thì nghe nhiều người bảo đang kêu thợ đốn dừa. Bà Đào Thị Xiêm ở ấp 3 cho biết có 7.000m2 đất trồng hơn 200 cây dừa, nhưng do giá quá thấp nên bà quyết định đốn bỏ 70% diện tích để trồng bưởi da xanh. "Trồng dừa 20-30 năm nay cực khổ biết bao nhiêu, đốn bỏ tiếc lắm nhưng sống không nổi thì phải tính trồng cây khác" - bà Xiêm cho hay.

Tại xã Phong Mỹ, huyện Giồng Trôm, nhiều người dân cũng bắt đầu đốn hạ vườn dừa. Anh Trần Văn Tiển (làm nghề đốn cây) nói chưa bao giờ anh phải vất vả như hiện nay do nhiều người thuê đốn dừa. Mỗi ngày anh căng sức cũng chỉ đốn được 20-30 cây dừa trong khi số hộ có nhu cầu đốn dừa cứ dài thêm trong sổ tay của anh. Tính ra thời gian gần đây anh Tiển đã đốn cả ngàn cây dừa của 200 hộ dân. "Đốn ở huyện Giồng Trôm không xuể mà người dân ở huyện Bình Đại, TP Bến Tre cũng gọi nên tôi từ chối" - anh Tiển nói.

Đến các vựa thu mua dừa ở Bến Tre lúc này ai cũng hiểu được nghề trồng dừa đang bi đát đến mức nào. Dừa ở đây chất cao như núi và phần lớn đã lên mộng. Vựa dừa của chị Võ Thị Lan ở xã Tân Thành, huyện Giồng Trôm đang tồn đọng tới 700.000 trái dừa khô vì không bán được suốt ba tháng qua. Chị Lan cho biết hơn 70% trong số này đã lên mộng, nhiều trái đã có cây con xanh lá. "Tôi còn gửi 300.000 trái dừa ở nhà dân. Số dừa đó tôi đặt tiền cọc 30% với giá 35.000-40.000 đồng/chục nhưng bây giờ phải bỏ luôn vì hiện tại dừa chỉ có 12.000-15.000 đồng/chục" - chị Lan nói
Ông Nguyễn Văn Khá, ở xã Nhơn Thạnh, TP Bến Tre, có trên 200 cây dừa, ông dự kiến chặt bỏ 70% số này
Hoạt động cầm chừng

Theo Sở Công thương tỉnh Bến Tre, giá dừa hiện nay đang ở mức thấp nhất từ trước đến nay. Với giá này đời sống người trồng dừa đang rất khó khăn. Điều đáng ngại là hiện nay ở một số nơi thương lái không mua dừa trong dân nữa vì lượng dừa tồn đọng rất lớn.

Vẫn theo Sở Công thương, nguyên nhân xảy ra tình trạng dừa không tiêu thụ được là do nguồn cung lớn nhưng sức mua các sản phẩm từ dừa trên thế giới giảm. Cụ thể năm 2012 sản lượng dừa trái của các nước tăng 20%, riêng tỉnh Bến Tre sản lượng dừa tăng 10-40%. Trong khi đó thị trường và giá bán các sản phẩm chế biến từ dừa giảm mạnh, chẳng hạn giá cơm dừa nạo sấy xuất khẩu giảm 56%, từ 2.730USD/tấn hồi tháng 9-2011 còn 1.150USD/tấn hiện nay... Tình hình trên làm tất cả doanh nghiệp chế biến dừa đều phải hoạt động cầm chừng.

Trước đây thương lái Trung Quốc đưa tàu vào tận TP Bến Tre mua hàng triệu trái dừa/ngày, nhưng hiện nay sản lượng dừa Trung Quốc mua giảm tới 70%. Nguyên nhân cũng do ảnh hưởng chung của thị trường thế giới.

Theo bà Phạm Thị Hân - phó giám đốc Sở Công thương tỉnh Bến Tre, giải pháp chủ yếu là vận động, khuyến khích doanh nghiệp liên kết với nhau, không cạnh tranh bằng cách hạ giá sản phẩm khi chào giá xuất khẩu. Tỉnh cũng đề nghị Hiệp hội Dừa Bến Tre tiếp tục vận động các doanh nghiệp sản xuất, chế biến dừa trong tỉnh mua dừa với giá ổn định, giảm bớt khâu trung gian trong việc mua dừa.
Tập trung vốn cho doanh nghiệp xuất khẩu

Ông Trần Văn Đức, giám đốc Ngân hàng Nhà nước chi nhánh tỉnh Bến Tre, cho biết đã có văn bản chỉ đạo các ngân hàng thương mại tập trung vốn cho doanh nghiệp chế biến dừa xuất khẩu.

Riêng đối với nông dân, Ngân hàng Nhà nước chỉ đạo các ngân hàng, chủ yếu là Ngân hàng NN&PTNT, không chuyển nợ của người trồng dừa thành nợ quá hạn nếu đã tới hạn trả mà giải quyết kéo dài thời gian vay cho họ. Những hộ đang gặp khó khăn vì cây dừa nếu muốn sản xuất cây khác hoặc chăn nuôi thì ngân hàng cũng giải quyết cho vay tiếp nếu dự án đó khả thi